“Nghĩ kĩ rồi thật à2 Thứ nlỗi tình cảm có thể chết đi sống lại được thiệt sao? Chia tay rồi trở về liệu có ưa thích được như lúc trước không?” Đã có một thời hạn anh không thích thì thầm riêng rẽ cùng với cô, vậy nên lúc anh hỏi, cô thấy tương đối bắt ngờ.

Bạn đang xem: Đọc truyện nhà có manh thê cưng chiều mục đình sâm


Suy nghĩ về một thời điểm cô bắt đầu tìm kiếm được một câu trả lời ko được coi là đáp án: “Dù sao thì nghỉ ngơi với mọi người trong nhà bố năm, tôi sẽ thiệt lòng mất mát trong tía năm kia, nêu nlỗi cả nhì còn say mê nhau thì đương nhiên đó sẽ là chọn lựa cực tốt. Nếu đang đưa ra quyết định bước đầu lại thì cần đối xử với nó một bí quyết trang nghiêm.”

*

Theo ô cửa chống thao tác làm việc đóng góp lại, anh quăng quật thỏng tự chức vào thùng rác, mngơi nghỉ máy tính lên, tố giác hành động hồ hết hành vi khốc liệt cơ mà Triển Trì đang làm đầy đủ một một chút nào, anh đang không biết, lẽ làm sao cứ đọng nhằm cô đi nhảy vào bể lửa như vậy sao? Thế cơ mà anh bắt buộc nói được, một bên là Mục Đình Sâm, một bên là cô, anh không làm được gì cả.

Cuối thuộc, anh vẫn nhặt tờ 1-1 từ vào thùng rác rến ra, cố gắng bút lên, cam kết tên một phương pháp siêu nặng năn nỉ. Ba chữ mà anh đang viết vô số lần mặc dù vậy thời hạn dùng để viết nó lần đó lại nhiều hơn thế bất cứ một lượt làm sao trước kia.

Lúc sắp tới chảy làm cho rồi, Trần Mộng Dao lại cho một chuyến: “Công bài toán của tôi các bàn giao xong không còn rồi, anh đã ký đối kháng tự chức chưa? Tôi cần lầy đối kháng từ bỏ chức mang lại chống tài vụ nhằm dìm lương.” Anh gửi đối kháng trường đoản cú chức đã có ký thương hiệu mang lại cô, thời gian cô con quay tín đồ đi, trong đầu anh nảy ra điều gì đó: “Tối nay đi ăn một giở đi?” Cô thấy khá bất ngờ: “Ăn cơm? Sao? Cơm tiễn biệt à?”


Anh cười: “Coi những điều đó đi, đây là đãi ngộ nhưng những nhân viên cấp dưới không giống phần đa không tồn tại đâu nhé, đi hay là không tùy cô.” Ma không đúng quỷ khiến cho cầm cố nào kia, cô gật đầu: “Nói nlỗi là… tôi không đủ can đảm đi ấy, đi thì đi!” Cô cho phòng tài vụ lĩnh lương trước 1/2 tiếng, anh cũng tung làm trước, mang xe pháo gửi cô mang lại bank Bạch Thủy Loan.

Anh ko ăn cơm trắng cùng với cô với tư cách là một ông công ty, anh chỉ mời cô đi nạp năng lượng y hệt như một người chúng ta thôi. Điều xuất sắc độc nhất là cho dù quán ăn có tương đối nhiều khách chũm như thế nào thì bàn của họ cũng trở thành được Giao hàng trước.

Kính Thiếu Kkhô giòn khí khái mở một bình rượu nho đắt đỏ, nhị người cụng ly rồi uống cạn: “Chúc cô rời khỏi Khải Duyệt rồi, tiền thứ đẹp mắt nlỗi hoa.” Trần Mộng Dao cười cợt anh: “Bớt mang tạo ra đi, làm nlỗi anh bị chiếm mắt nhân viên cấp dưới ấy, sao tôi nghe có gì đó chua xót cố kỉnh nhỉ?

Người nlỗi tôi cũng chẳng ai hy vọng mộ cả.” Món nạp năng lượng dần dần được gửi lên, đôi mắt cô nhỏng sáng sủa lên: “Toàn là món tôi thích ăn uống, tôi ko khách hàng sáo nữa đấy.” Anh mím môi, mỉm cười cô, không còn nễ tình: “Sao cô lại không yêu thích ăn? Món gì nhưng mà cô chẳng ham mê ăn uống, nlỗi heo vậy.” Nhắc mang lại heo, cô đùng một phát suy nghĩ mang lại lần trước diễn kịch trong nhà anh, nhì bạn sinh sống chung một phòng, cô bất yêu cầu giẫm cần chân anh một chiếc, anh nói cùng với Hạ Lam là bị heo giẫm vào…

Cô vẫn ghi nhớ rất rõ, nửa sau của tối kia anh bò lên giường ngủ cùng, cô từng gác chân bản thân lên người anh, anh cũng không đầy chân cô ra, cđọng để cho cô gác nlỗi vậy…

“Anh ko định kết duyên thật sao?” Cô đưa chủ thể.

*

“Người nhỏng anh sinh sống 1 mình cả đời cũng đáng, làm cái gi kinh hãi nlỗi anh nói chứ? Con gái hiện nay cũng không trọn vẹn nlỗi anh nói đâu, như thể phật sinh sống ấy.

Xem thêm: Phần Mềm Hỗ Trợ Đọc File Xlsx Là File Gì? Cách Mở File Xlsx Tải Phần Mềm Đọc File Xlsx, Huong Dan Doc File

Lúc đầu tôi yêu thương Triển Trì cũng toàn là tôi chiều anh ấy, anh ấy đối xử với tôi cứ thời điểm nóng thời gian lạnh lẽo ấy. Lúc kia thiếu hiểu biết nhiều sao tôi cứ đọng đối xử cùng với anh ấy tốt vậy, mặc dù cách biểu hiện anh ấy điều đó tôi cũng vẫn hết sức vồ cập. Bây tiếng tôi không phải như vậy cùng với anh ấy nữa, ngược chở lại thì anh ấy như là tôi lúc trước rộng, đã đạt được coi là sông Hoàng Hà tía mươi năm tung về hướng Tây, cha mươi năm tung về phía Đông không?” Gô rất ưng ý chủ ý của anh ấy, mang bản thân làm ví dụ.

Anh ngập chấm dứt một ít rồi mới nói: “Không như trước nữa? Chứng tỏ cô đã không còn yêu cậu ta nữa. Cô chấp nhận có tác dụng lành với cậu ta cũng khá được, chẳng qua bởi vì sâu trong thâm tâm cô ao ước search lại cảm giác cân đối như ban sơ, yêu cầu nhìn nhận và đánh giá mang đến rõ thực tại đấy nhé chúng ta nhỏ.” Cô lườm anh một cái:

“Anh mới là bạn nhỏ dại ấy! Không, anh là ông chú già.” Anh cau mày lại: “Nói năng phong cách gì thế? Sao tôi lại già cơ? Tôi to hơn cô lắp thêm tuổi, nói cô nhỏ tuổi là cthị xã rất thông thường mà. Nhưng mà lại tuổi tác của mình cũng không đến độ tuổi những ông các chú, ko được nói tôi già!” Hiếm Khi khoảng không gian dìu dịu điều đó, cô cũng có hứng nhằm song teo với anh: “Cứ đọng nói đấy, xuất sắc thì anh bịt mồm tôi vào đi! Anh lớn hơn tôi tất cả một ngày thôi tôi cũng có bốn cách nói anh già, không phục à?” Anh thụt lùi giọng xuống, nheo mắt nhìn cô, nói cùng với giọng cực kỳ ái muội: “Cô vẫn muốn test xem cuối cùng tôi gồm già không?”