Mình cùng chung ý mang đến điều đó thế nhưng... chưa phải là yêu, với em ý muốn hỏi anh rằng "chúng ta là nuốm nào?"


Nhớ ngày ấy tôi với anh chạm mặt lần đầu dưới cơn mưa rào mùa hạ. Hai người xa lạ vày thuộc tìm kiếm thấy một mái hiên không người đã va vội sát vào nhau. Ánh mắt tình đến xao lòng khiến tôi quên đi hẳn những hạt mưa đang vương bên trên tóc, bên trên áo thấm vào domain authority thịt lạnh buốt. Anh cao gầy vào bộ quần áo phẳng phiu ni cũng chỗ ướt chỗ khô, đưa tay vuốt lại mái tóc loà xoà trước trán. "Xin lỗi nhé, bạn tất cả đau không?"

Đau, đau chứ! Tim tôi hẫng mất một nhịp, cảm thấy biết ơn cơn mưa bất chợt này cực kỳ. Anh như nam nhi trai bước ra từ manga, một hình mẫu tôi vẫn ao ước từ lâu. Giọng nói trầm ấm, cử chỉ tkhô giòn tao, tôi loá mắt vì chưng nghĩ rằng cuối thuộc mình cũng search được người vào mộng bấy xưa nay.

Bạn đang xem: Mình hợp nhau đến như vậy thế nhưng không phải là yêu

Khi cơn mưa dứt, cũng là thời gian tôi hẹn được anh đi cà phê. Chúng tôi hợp nhau đến lạ. Hai đứa cùng thích truyện tranh Nhật Bản, thuộc uống nâu đá ít sữa, quan tiền điểm về những chuyện xảy ra vào cuộc sống cũng tương tự nhau. Đôi khi tôi chỉ cần nói nửa câu đầu, anh đã gồm thể lắp ráp trả chỉnh nửa câu sau trùng với suy nghĩ của tôi không không đúng 1 chữ. Không không nhiều lần nhì đứa cài đặt tặng nhau những cuốn sách y hệt. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã mang đến tôi gặp được một người đàn ông hoàn hảo như vậy cùng luôn mong muốn công ty chúng tôi sẽ thành đôi. Tất nhiên tôi bao gồm cơ sở để hy vọng vào một mối quan tiền hệ chính thức, tôi biết anh chưa có người yêu thương, cơ hội của tôi vẫn còn đó, chỉ cần tôi tiến lên 1 chút, 1 chút nữa...


*

Ngày tôi quyết định tỏ tình với anh, trời đổ mưa lớn. Ngồi vào quán cafe ấm áp đèn đá quý trà soát thơm, tôi dùng hết dũng khí tích tụ bao năm qua để nói tôi rất mê say anh, bọn họ rất hợp nhau, hãy yêu thương nhau nhé. Tôi hồi hộp chờ đợi câu trả lời, tyên ổn tôi ngừng đập.

Anh nói "anh thương em như là em gái."

Bao cảm xúc vỡ oà. Hàng vạn câu hỏi tại sao hiện lên vào đầu tôi. Chúng tôi hợp nhau đến vậy, nhưng tại sao anh không yêu thương tôi? Tại sao tôi chỉ được xem như là em gái? Anh trót vô tình, nhưng tôi buồn là thật. Nói rằng anh đừng lo em sẽ sớm quên thôi, nhưng sự thật lại là ngược lại. Nói rằng em sẽ buông bỏ, nhưng sự thật lại là nỗi day dứt kéo dài. Khi đem hết lòng yêu thương đi thương một người rồi bị từ chối, giống như việc trời đang xanh vào bỗng mây giông kéo đến tối sầm, muốn mưa một trận ngập đường ngập lối, giống như việc muốn đi dưới mưa để không có ai biết bản thân đang khóc.

Xem thêm: Điều Chỉnh Độ Tương Phản Màn Hình Win 10, Thay Đổi Độ Tương Phản Màu Trong Windows

Thôi nhé, xin chào những nkhiến ngô vụng dại của thuở ban đầu dưới cơn mưa rào năm ấy, ai rồi cũng sẽ phải trưởng thành lên thôi...

(Bài viết kể lại câu chuyện "Em gái mưa" của ca sĩ Hương Tràm)