Mạc Nhược Nhi từng lưu ý đến, ví như cuộc đời cô không tồn tại anh, ko yêu anh, ko sa vào sai trái này thì chung cục nó tất cả rẽ thanh lịch một phía mới không? Mười năm, à không là mười năm nhì tháng, cô cảm giác mình gồm chút ít vật dụng nào đấy, chắc rằng là yêu cùng với anh. Từ năm mười hai tuổi, Mục An Thâm luôn là các bạn ở kề bên cô, chưa hẳn, chỉ cần cô nghĩ vậy. Thật sự, không lòng anh, cô trù trừ mình đứng thứ mấy, một trăm, giỏi là không tồn tại kiểu dáng mà lại chỉ đơn giản và dễ dàng là fan qua đường."Nhi Nhi, tụi tớ sắp đính ước, chúc mừng đi." Ôn Noãn Nguyệt cười mỉm cười chú ý cô."À, chúc mừng cậu" Cố gạt nước mắt trong lòng, cô mỉm cười, ra vẻ vui mắt mang đến bầy chúng ta.Mục An Thâm là chúng ta trai của cô ý ấy. Mạc Nhược Nhi cũng biết, từ bỏ trước cho tiếng, anh chỉ luôn luôn luôn luôn để vai trung phong cô ấy vào trong đôi mắt, những người dân không giống hầu hết chỉ xem như là không khí. Bọn cô thuộc phệ lên trong cô nhi viện, hầu như thiếu thốn tình cảm, đều chịu thua thiệt. Còn lưu giữ cơ hội nhỏ dại, anh luôn luôn che chở, bảo quấn đến cô ấy, trái tyên cũng để dành đến cô nàng đó. Còn cô, chỉ đơn giản dễ dàng là tín đồ các bạn của Ôn Noãn Nguyệt, chỉ chính vì thế cô new tất cả cơ hội tiếp xúc cùng với anh. Chẳng biết từ thời gian nào, anh bước đầu bước vào tim cô, vẫn biết trước tác dụng, nhưng lại nhưng mà, bản thân cô vẫn chính là không thích tự bỏ.Ôn Noãn Nguyệt vui tươi thế ly nước lên uống một khá, bên trên môi luôn luôn nnghỉ ngơi nụ cười. Csản phẩm trai bên cạnh nãy giờ đồng hồ không nói gì, lặng lẽ lấy khnạp năng lượng giấy lau mồm cho bạn nữ."Uống ung dung thôi, không có ai giành giật với em" Anh nhỏ dại vơi nói, vào mắt đựng đầy tình yêu yêu thương thương.Cô nhận thấy hiện giờ mình chỉ có tác dụng nền mang lại lũ chúng ta, trai tài gái Fe, vượt xứng đôi. Nhìn Mục An Thâm bảo hộ, quyên tâm cô ấy, trái tyên ổn cô, bao gồm ai biết ko, đau lắm."khi nào thì tổ chức?" Cô to gan lớn mật miệng hỏi. Kì thực, Ôn Noãn Nguyệt là 1 trong những fan chúng ta tốt nhất có thể. Nếu chưa phải cô bao gồm tình cảm cùng với bạn trai cô ấy, thì chắc hẳn rằng, cô đang hạnh phúc chúc mừng hạnh phúc mang đến đàn bọn họ."Hai tháng sau, Nhi Nhi, cậu ghi nhớ cho tới dự." Cô ấy mỉm cười toe toét chú ý cô, theo tiền lệ cô bắt buộc cười lại. Hai mon nữa, haha, nhị mon nữa, anh cũng chính là bạn của người ta rồi. Mạc Nhược Nhi, mày quan sát lại ngươi đi, yêu bạn ta cũng không đủ can đảm nói, lặng ngắt Chịu đựng khổ những điều đó, có xứng đáng không?“Thật giỏi.” Tốt sao? Mạc Nhược Nhi Cảm Xúc chỉ cần anh có thể hạnh phúc, cô tất cả cái gì cơ mà không cam vai trung phong.Trong cuốn nắn tè thuyết này, cô chỉ nhập vai thiếu phụ phú tầm thường, ra sức dồn nén cảm xúc với nam giới thiết yếu, cơ mà nữ bao gồm lại là bạn hết sức thân của bản thân mình.Thật nhát.“Nhi Nhi, tớ tìm kiếm được niềm hạnh phúc của chính bản thân mình rồi, cậu cũng mau chóng kết bạn các bạn trai kia. Đợi chút, cậu thấy chúng ta tất cả nên mang đến nhỏ cậu cùng nhỏ tớ mang nhau không, điều này cực tốt nha.” Ôn Noãn Nguyệt hào hứng cười, trên má lộ ra lúm đồng tiền cực kỳ sâu. Không nặng nề nhằm nhận biết cô ấy sẽ hết sức hạnh phúc.Mà bạn bầy ông kề bên bắt gặp nữ giới bản thân vui, khóe môi cũng ko nhịn được nhếch lên."Noãn Nguyệt, xin lỗi, tớ cảm giác giận dữ. Tớ về trước" Không ước ao tiếp tục làm cho kì đà giữa bọn họ, thoái lui là giải pháp rất tốt.Ôn Noãn Nguyệt thuyệt vọng, dẫu vậy cũng không miễn cưỡng cô, gật vơi đầu."Được, cậu về sinh hoạt, lát nữa tớ về dọn vật, hôm nay gửi mang lại trong nhà A Thâm."Mạc Nhược Nhi khá bất ngờ, kinh ngạc hỏi:"Tại sao lại nkhô hanh nhỏng vậy" Cô cứ đọng tưởng là cho đến khi chúng ta thành thân."Tại anh ấy đó, bắt tớ dọn về trước, Nhi Nhi, chớ giận tớ nhé" Ôn Noãn Nguyệt gãi gãi đầu, ngượng gập ngùng nói."Là trên em quyến rũ anh." Anh hôn dịu vào chóp mũi cô, mỉm cười quan tâm."Có người nhìn kìa" Mọi người bao phủ ai ai cũng ngước chú ý bầy chúng ta, đúng là một song ttách sinc. Nam phụ nữ tú, trong tâm địa ai ai cũng thì thầm chúc phúc cho bọn họ.Cô không chịu đựng được nữa, đứng bật dậy. Nhanh hao cđợi thoát ra khỏi nơi này, trái tlặng cô, tại sao lại nhức những điều đó.Mạc Nhược Nhi về cho tới công ty liền nỗ lực trang bị, trèo lên nệm ngủ thẳng một giấc mang đến trưa. Cô stress, nặng trĩu vật nài vực dậy kiếm tìm chút ít gì đó bỏ vào bụng. Cảm giác đã đỡ không ít, cô thoát khỏi bên, đi bộ một vòng.Vừa mới quốc bộ bao phủ một vòng, thì nghe giờ điện thoại cảm ứng trong túi của áo vang lên ko chấm dứt. Cô rảnh msinh hoạt nắp điện thoại cảm ứng, thế ra là Ôn Noãn Nguyệt, chắc hẳn cô ấy không kiếm được sản phẩm công nghệ gì rồi."Alo, Nhi Nhi, cậu bao gồm băng keo cá thể không, tớ bị đứt tay, mà vào phòng thì lại hết" Người bên đó đau buồn nói."A, tớ để ở tủ đầu chóng, cậu xuất hiện vẫn thấy. Cậu tất cả sao ko, tớ đang sống gần đây, được rồi, tớ về tức khắc." Nói dứt, cô nkhô hanh nhứa quắp điện thoại, lập túc chạy thẳng về bên.Mạc Nhược Nhi chạy trực tiếp vào vào bên, cô làm cho thế làm sao mà lại quên mất, quyển nhật kí, nó cũng nghỉ ngơi ngnạp năng lượng tủ kia. Nếu Ôn Noãn Nguyệt tình cờ phát hiện nay, cô lưỡng lự bắt buộc giải thích vậy như thế nào. Nhật kí là nơi giải bày trung tâm sự, là bạn tri kỉ của cô ý, lặng lẽ quyên tâm cô hồ hết dịp bạn dạng thân ghi nhớ mẹ, với ghi nhớ cả Mục An Thâm.Ôn Noãn Nguyệt từ bỏ vào phòng cô bước ra, trên tay là quyển nhật kí cũ kĩ. Mạc Nhược Nhi quan sát trực tiếp vào đôi mắt cô ấy, ttách ạ, nước mắt. Cô ấy đi ngang qua cô, ko nói gì, cũng chẳng thèm một cái liếc mắt. Cô sợ hãi đuổi theo, núm chặt bàn tay cô ấy, nỗ lực níu kéo."Noãn Nguyệt, cậu....biết toàn bộ rồi" Tiếng nói ngắc ngứ, hại quánh vang lên."Hahaha, cô yêu chúng ta trai tôi, viết rõ ràng điều đó, tôi chưa phải kẻ ngốc, sao không hiểu biết được?" Cô ấy khóc lớn hơn, nước mắt từ bỏ bên trên má rã dài xuống cằm."Xin lỗi, tớ..."Giờ phút ít này, cô cũng chả biết phải nói gì, lý giải vật gì."Không yêu cầu." Ôn Noãn Nguyệt hờ hững gạt phắc cánh tay đã thế chặt tay bản thân, cánh tay sót lại đang cố quyển nhật ký ném nhẹm thẳng vào phương diện cô. Mạc Nhược Nhi sốt ruột né tránh, dịp ý thức bao gồm một chút ít ổn hơn, thì Ôn Noãn Nguyệt chẳng thấy đâu."Tôi không ngnạp năng lượng hạn chế được cô gồm cảm xúc cùng với anh ấy, tuy vậy tôi nói mang lại cô biết, Mục An Thâm sống thọ là của mình, chỉ cần của tôi thôi." Câu nói ở đầu cuối của Ôn Noãn Nguyệt trước lúc vứt đi liên tiếp lặp đi lặp lại vào đầu cô.Thẩn thờ ngồi phịch xuống đất, nhị tay ôm đầu, gục mặt xuống. Vốn dĩ tình thân này chỉ với vượt khđọng, cực kỳ nkhô nóng thôi nó sẽ bị chôn vùi, vì sao hiện giờ nó lại bị tín đồ ta đào lên. Cô sẽ không tồn tại gì, tía người mẹ, Mục An Thâm, chỉ có duy nhất một bạn bạn, những điều đó là mất rồi sao?"Noãn Nguyệt, thật lòng tớ xin lỗi" Trong thâm nám chổ chính giữa cô, tình các bạn này, là vấn đề sót lại quan trọng đặc biệt độc nhất. Tại sao phần lớn chuyện đi cho nước này chứ đọng.***Tiếng chuông điện thoại kéo cô tự vào mộng tỉnh giấc dậy. Thật là, cô cư nhiên lại ngủ quên, khóc được một dịp, Mạc Nhược Nhi cảm giác đầu gồm chút choáng ngợp, nặng nề nề hà chìm vào giấc ngủ."Mạc tiểu thư?" Tiếng nói trầm nóng, dễ dàng nghe vang lên bên tay cô. Đáng lẽ, cô bắt buộc vui mắt, nhưng lại tại sao chữ "Mạc tiểu thư" kia, nó khiến cho môi cô ko cười cợt nổi.Cố đtrằn nén cảm giác phía bên trong tim đã đập kinh hoàng, cô rẻ giọng vấn đáp."Phải" Là Mục An Thâm, làm thế nào cô có thể đo đắn được. Đây là lần trước tiên anh chủ động liên hệ cùng với mình, cô gồm một ít hóng mong muốn."Nguyệt Nhi, cô ấy... xẩy ra chuyện..." Người bên kia ko kìm nén được cảm hứng run rẩy, trở ngại nói."Sao, cô ấy, làm thế nào rồi?" Cô kinh ngạc hỏi lại. Ôn Noãn Nguyệt nhị giờ trước chẳng yêu cầu còn rất bình thường sao?Hấp tấp chạy về phía cơ sở y tế Mục An Thâm sẽ nói qua, chỉ thấy trước cửa phòng cấp cứu vớt, người đàn ông đó lạnh lùng đứng dựa tường, nhị tay khoanh trước ngực. Anh đứng đó, 1 mình cô độc, một mình, Mạc Nhược Nhi mong muốn tiến lại sát, cơ mà lí trí cô lại ko có thể chấp nhận được. Trong thời điểm này, cô phát âm được, anh đề xuất yên tĩnh.Khoảng hơn một tiếng sau, đèn trên chống cung cấp cứu vãn cơ sở y tế mới xong xuôi sáng sủa, một bác sĩ cỡ tuổi trung niên lỏng lẻo bước ra. Trên gương mặt ông là sự việc căng thẳng sau ca phẫu thuật kéo dãn, nặng trĩu nề hà kéo loại khổ trang diệt trùng ra, thnghỉ ngơi dài một tương đối.Mục An Thâm vừa thấy cửa msinh sống, ngay lập tức lập tức, như một phản xạ, anh đứng nhảy dậy. Cô đã đứng ở một góc tối cũng ko kìm lòng được, chạy vụt ra."Xin lỗi, công ty chúng tôi đang nỗ lực hết sức. Phần đầu của Ôn tiểu thỏng bị va đập dạn dĩ, gây hiện tượng kỳ lạ tụ tiết. Vì kăn năn ngày tiết ấy nằm ngay rễ thần kinh thị giác, chúngtôi đành đưa ra quyết định cắt bỏ, tách nguy khốn vĩnh viễn. Bệnh nhân rất có thể là một trong ngày, hai ngày, thậm chí là 1 trong những năm mới tết đến có thể tỉnh lại. Nếu như mong muốn phục hồi, e rằng mắt của cô ấy mãi sau bắt buộc thấy ánh sáng được nữa." Nói dứt, ông xoay bạn rời ra khỏi, mặc dù cảm thấy bao gồm một chút ít đau lòng, tuy nhiên biết làm những gì hơn, nhiệm vụ bác bỏ sĩ chỉ hoàn toàn có thể có tác dụng được bấy nhiêu thôi.Mục An Thâm bất lực ngồi phịch xuống sàn đơn vị, nhì tay che lấy khía cạnh. Sự thật này, sao lại tàn khốc những điều đó. Anh cùng cô ấy đang sẵn sàng có tác dụng lễ đính ước, ngay cả chống cưới anh cũng ngừng dứt. Tại sao? Ông ttránh ơi, sau cuối anh đã có tác dụng không nên điều gì.Mục An Thâm chậm trễ đi về phía phòng bệnh, thiếu nữ anh yêu thương, bây chừ lại nằm hoi hóp trên nệm bệnh dịch. Trái tlặng anh nlỗi bao gồm ai đó vẫn sử dụng lực bóp táo bạo, nhức thừa."Nguyệt Nhi, em chẳng buộc phải nói đã thuộc anh đi mang lại răng long đầu bạc sao? Em đang hứa hẹn đã sinch mang đến anh một nhóm banh mà lại. Nguyệt nhi, còn ăn hỏi của bọn họ, chẳng nên em hết sức ao ước hóng sao? Tỉnh lại đi, anh ko chất nhận được em ngủ." Mục An Thâm không còn duy trì được bình tâm, gào khổng lồ lên.Mạc Nhược Nhi đứng bên cạnh cửa chống dịch, nghe được không còn từng lời vai trung phong tình tê. Lúc nãy đứng trong góc, cô thoang thoáng nghe được nhì cô y tá thủ thỉ cùng nhau. Dường như là họ đã nói đến Ôn Noãn Nguyệt, đồ vật gi, là cô ấy mất trí thông qua con đường cơ hội xe pháo đang làm việc, không may bị một cái xe cộ mua tông rất mạnh tay vào.Trong lòng hiện lên cảm xúc tội lỗi, là cô sao? Chính cô là kẻ loại gián tiếp hại cô ấy, là cô sẽ phá vỡ lẽ niềm hạnh phúc giỏi đẹp nhất của tín đồ ta. Sai rồi, ngay từ bỏ lần trước tiên, cô tránh việc, tránh việc có cảm xúc cùng với anh ấy.Nước đôi mắt nhẹ nhàng lnạp năng lượng lâu năm trên má, cô bịt mồm rời tín đồ vào phòng nghe được. Tiếng nút càng ngày mập, Mục An Thâm có thể cũng nghe được giờ nào đó, ánh nhìn hướng tới phía cửa chống."Mạc tiểu tlỗi." Anh đứng lên, lấy loại ghế bản thân sẽ ngồi nhường nhịn chỗ mang đến cô, còn anh thì ngồi xuống mặt chóng của Ôn Noãn Nguyệt."Mục tiên sinch, không yêu cầu khách hàng sáo." Đây là lần trước tiên cô trực tiếp đối lập vớianh, nhưng mà bất ngờ, nó lại phía trong thực trạng này."Xin lỗi anh, tôi....""Cô thì gồm lỗi gì chứ?" Anh cắt ngang lời của cô, gương đôi mắt cực nhọc hiểu nhìn."Chính tôi vẫn sợ Noãn Nguyệt, bao gồm tôi" Cô vừa nói, tiếng nấc ngày dần lớn dần, vang ngập mọi cnạp năng lượng chống.


Bạn đang xem: Rõ ràng anh ấy yêu thầm tôi


Xem thêm: Cách Đăng Ký Sms Banking Vietinbank Online, Cách Đăng Ký, Huỷ

Ngừng một lúc, cô lờ lững nói tiếp:"Nếu tôi giữ lại cô ấy lại, nếu tôi cưng cửng quyết ko buông tay, nếu như tôi...""Thôi đầy đủ rồi, xin lỗi, hiện nay tôi không thích nghe. Mạc tiểu thỏng, Nguyệt nhi xảy ra tai nạn đáng tiếc chưa hẳn lỗi tại cô, xin cô nhớ rõ." Anh một lần tiếp nữa cắt theo đường ngang lời cô, phần lớn điều này, hiện nay anh ko hứng trúc hy vọng nghe, càng không muốn biết.