Thơ tình dành cho người thứ ba

     

*
thơ tình bi thảm cho tất cả những người mang đến muộn (ảnh: internet)
#02

BÀI THƠ: KẺ THỨ 3

Thơ: Tbỏ TiênEm giận lắm bản thân là kẻ thứ baNên mãi call ...người đàn bà lỗi đốnEm giận lắm bản thân không vấn đề gì lựa chọnMột tình yêu, một chốn của riêng rẽ bản thân.Mong gạch vun niềm hạnh phúc ấy mang lại anhĐể thừa nhận lại phía bản thân đơn độc lắmAnh xa khuất lòng em là trống vắngLà tủi hờn là mặn đắng giọt tuônEm giận mình sao cứ lưu giữ luôn luônChỉ Biết yêu anh, biết bi đát cùng biết khóc.Là gì đâu nhoáng qua mặt đường lướt dọcMong ngóng bỏ ra cho lòng xót xa thêm.Em giận bản thân cđọng thao thức tối đêmGói ghi nhớ thương miên trường ko tĩnh lặngỞ ngoài kia giờ côn trùng nhỏ xướng nhạcNức tủi hờn phiên bản hợp tấu u mêAnh đi rồi về với ánh trăng thềCòn bản thân em tái cơ thân loi lẻDế ơi cứ khóc hoài domain authority diết thếĐể tyên ổn em đổ vỡ bể mất còn gì.Em nhức nhiều tuy nhiên anh cđọng đi điĐừng dừng lại xin đừng bởi vì em nữa.Tình chúng tôi chỉ mùi hương quá hoa úaHãy quay về cùng với lựa chọn trước tiên.Dĩ nhiên là em đang khóc nhỏng điên...#03BÀI THƠ: GỬI ANH...CHỒNG CỦA NGƯỜI TAThơ: Thiên Gia BảoBên người ấy tất cả hạnh phúc ko anhMà vẫn vai trung phong đẩy duyên ổn bản thân nhì lốiPhải chăng em làm điều gì yêu cầu tộiĐể vô tình anh rẽ bến sang trọng ngang...Cô ấy đẹp mắt còn xuân trẻ vơi dàngVà cháy rộp sẽ có tác dụng anh cầm cố đổiEm cũ rồi cũng như cây già cộiSao nồng thắm khẩn thiết yêu cầu không anh...?Bỏ nhỏ thơ anh đựng bước sao đànhLệ bao đêm ứa tràn hai con mắt nhỏEm ko khóc Lúc mộng lòng dang dởChỉ bi quan tmùi hương mang đến nắm thái nhân đức...Anh con quay lưng tìm kiếm vui bắt đầu mang đến mìnhVùi chôn hết tháng năm lâu năm nhì đứaDù đúng sai ai cũng là anh chọn lựaNhẫn tâm đành buông vứt hết yêu thương...Tyên đã chết em cũng sẽ thôi buồnChấp dìm sinh sống không tồn tại anh...vẫn sốngChúc anh vui trên bước đường hoa mộngCả cuộc sống cúi phương diện mãi nhé anh...Hãy ước ao rằng fan ấy tất cả chân thànhĐừng nlỗi anh khi cuộc sống vay trảBởi nếu không đang là một chiếc giáCũng đủ vừa người vong phụ bắt buộc với...Trách nát hận gì tình ấy cũng lỡ làngEm chẳng mong muốn mình vấn vương chi hếtNhững hôm qua đã đầy đủ rồi mỏi mệtAnh hãy về...thôi anh hãy về đi.
*
thơ tình fan vật dụng 3 (ảnh: internet)
#04

GỬI EM NGƯỜI ĐẾN SAU

Thơ: MamiVamTâm thư này chị viết gửi mang lại emLời tâm sự của hai bạn con gáiChị rất mong mỏi em yên tâm nghĩ về lạiĐừng hờn ghen tuông đang hại rất nhiều fan.Hãy rộng lớn lòng đừng ích kỉ em ơiCho bé thơ được nói cười vui vẻBởi dù sao cũng Điện thoại tư vấn em giờ mẹTuy nó là nhỏ đẻ chị cùng anh.Bởi nghịch cảnh buộc phải duyên nợ ko thànhNghĩ thương thơm anh bé thơ đành gửi lạiCũng là người mẹ cũng là bạn con gáiSao em nỡ lòng tàn ác nhẫn trung khu.Thân ttốt thơ hằn đậm vệt xước bầmLương trung khu của em có ngày đêm ray rức?Em bao gồm thấy nhói nhức vị trí lồng ngực?Nếu là bé bản thân rứt ruột đẻ ra?Ttốt thiệt thòi Lúc bắt buộc sinh sống thuộc chaBiết bao năm xa cách tình chủng loại tửNếu lỡ không đúng yêu cầu rộng lớn lòng tha thứEm hãy mang lại nhỏ nhì chữ rạm tình.Hãy yêu thương cho ttốt một tinh thần...#05BÀI THƠ: NGƯỜI THỨ 3
Thơ: Trang NguyễnEm chẳng mong mình, làm cho kẻ đồ vật baPhá nát gia cang có tình thương vay mượnEm chẳng hy vọng....rồi mai này hổ thẹnDị nghị giờ đồng hồ đời...em quên cả lòng nhânSợ lắm anh, nhiều khi cũng phân vânGiữa đến với đi em cực nhọc lòng chọn lựaBởi trái tyên ổn tất cả hàng chục ngàn dấu cứaLý lẽ riêng mình em chẳng kịp nghĩ suyAnh đi rồi về mái nóng.. tình siEm ngẩn ngơ ngồi bi thảm, thân rũ rượiCứ đọng lưu giữ rồi ganh...từng đêm tức tưởiGiận cho khách hàng giỏi trách nghiệp nhân duyên?Người sản phẩm công nghệ bố sở hữu nặng nỗi ưu phiềnChẳng dám trách rưới, dám hờn đâu bỏ ra nhéChỉ tmùi hương bản thân từng tối thâu vắng tanh vẻSợ tyên bản thân ko vượt nỗi nhức thươngCó nhức rồi new thnóng đẫm tình vươngKẻ sản phẩm công nghệ cha muôn thuở đi vay nợChẳng ai hy vọng tình ta trong nhất thời bợHạnh phúc nào cũng lắp cả người yêu.
*
thơ tình bi lụy cho tất cả những người cho sau (ảnh: internet)
#06

CHUYỆN CỔ TÍCH BA NGƯỜI

Thơ: Triệu Phú TìnhEm chớ ai oán với giờ đồng hồ kẻ sản phẩm công nghệ baAi cơ mà chẳng ước ao là bạn mang lại trướcNhưng lỡ dlàm việc em chậm rì rì chân một bướcĐâu cách nào gặp mặt gỡ được người thươngHọ sóng đôi cùng mọi người trong nhà cả quãng đườngVui hạnh phúc khó khăn nhịn nhường san sẻEm hờn tủi ôm trong tâm địa im lẽKhóc lặng lẽ lệ khẽ nhỏ dại vì chưng aiHọ sẽ qua bao phần lớn tháng năm dàiCùng dệt mộng xây thành tháp tình áiEm cũng hiểu bản thân phận là bé gáiThôi hãy đừng dằn vặt mãi mà chiRồi tất cả bạn vẫn dìu bước em điSẽ bù đắp những gì em chiến bại thiệtLuôn lân cận chỉ bảo điều không biếtĐể em yêu khẩn thiết cthị trấn hai ngườiHãy cứ là một trong cô bé nhỏ xinch tươiĐiều trông mong ắt đúng thời tìm kiếm đếnNiềm hí hửng ngập tràn vô hạn bếnEm tỏa sáng dulặng bén chậm trễ bền lâu.#07

LỜI CUỐI CHO NHAU

Thơ: Hoàng YếnEm khôn cùng bi tráng Khi mình bắt buộc xa nhauAnh hãy gọi em nào đâu ao ước thếHai chúng mình là hai bạn đến trễChẳng thể như thế nào được thành nợ ...nên duyênDẫu nhức lòng cũng phải nạm mà quênĐể chia ly trong êm đềm....im lẽChẳng niềm hạnh phúc như thế nào dành cho người đến trễCó chăng chỉ là quá thãi...mượn vayMình hãy xa nhau chừng từ thời điểm ngày hôm nayHãy hoàn thành mọi tháng ngày say nắngTừ nhẵn buổi tối bước ra bên ngoài ánh sángĐể sống tử tế không day dứt ...ăn nănChẳng TANDTC nào bằng tòa án nhân dân lương tâmSẽ phán xét Lúc mình sở hữu lầm lỗiĂn cắp tình cảm cũng chính là sở hữu tộiSẽ thấy trong tâm ân hận hận không nguôiHai chúng mình đã phổ biến một đoạn đườngĐã mang đến cơ hội bọn họ cần ngừng lạiNgười rẽ buộc phải kẻ bước về bên cạnh tráiXin một đợt đừng ngoái lại nhìn nhauPhận số an bài là bạn cho sauCàng vấn vương càng có tác dụng nhức người khácĐôi chân vẫn lầm mặt đường lạc bướcHãy trở lại và xin được lắp thêm thaAnh hãy về hạnh phúc với những người taChúc mang lại anh luôn bình an vui vẻMình chia tay từ hiện giờ anh nhéCó đau lòng cũng đề xuất nạm nhưng quênCó hầu hết Khi yêu nhưng thiết yếu làm việc bênPhải vắt quên để tại bên bạn khácTình yêu luôn trớ trêu ...đắng cay và chua chátCàng trót yêu nhiều ...càng chảy nát nhỏ timXin một lần thôi hãy đọc mang lại emMình không thể đem lẫn nhau hạnh phúcCàng cùng cả nhà càng lầm con đường lạc bướcCuộc tình này ...mình kết thúc nghe anh.
*
người vật dụng 3 (ảnh: internet)
#08

NỖI LÒNG KẺ THỨ BA

Thơ: Cỏ Hoang Tình BuồnYêu mang lại nhiều anh cũng của tín đồ taMình đâu nghỉ ngơi thuộc đơn vị tầm thường chăn uống gốiĐứng chú ý nhau...lòng bồi hồi bối rốiMong cho đến khi trời tối xuống kiếm tìm.Vắng nhau rồi...chết lịm nửa phòng timMãi thiếu thốn ngủ chìm đắm theo nước mắtNén nhức thương vì ngày dài giải pháp mặtLuôn nhớ nhau quặn thắt trĩu nặng trĩu sầu.Cả cuộc đời bản thân thiết yếu sát nhauAnh chớ nhằm bay màu yêu tmùi hương nhớDù trái ngang! tình hờ duyên không nợNhưng vào em trót lỡ nhớ thương rồi.Đừng bao giờ mình nói tiếng phân tách phôiHãy cho mãi đều lời tmùi hương thật khẽGần cùng cả nhà...chổ chính giữa hồn...nghe siêu nhẹLòng ngùi ngùi tmùi hương lắm kẻ sau này.#09

YÊU THEO CÁCH CỦA RIÊNG EM

Thơ: Trúc ThanhVan anh kia... Nói đi. Lời chân thật Biết nghe xong xuôi tyên ổn chồng chất nỗi bi thương Rót vào lòng lời nhớ, giờ tmùi hương suông Duim hờ muộn thay buông đông đảo ko thểEm đâu biết gồm một ngày rơi lệ Hơn đầy đủ lần anh đề cập chuyện ko vuiEm giận mình lần đó chẳng rút ít luiSầu lặng lẽ âm thầm cđọng ngùi ngùi nhen nhómGiá ngày đó duyên ổn tôi vừa bắt đầu chớmAnh nói rằng fan ấy cũng yêu anhCũng nlỗi em như thực, khôn xiết thực bụng Cũng rất cần phải anh dỗ dành, an ủiEm đã khóc một lượt thôi, bi quan tủi Nhìn anh rồi lầm lũi bước qua anhTrái tlặng non không được sức giành giật Nghìn thương lưu giữ mai đã thành dĩ vãngEm chẳng mong muốn mặt anh nhỏng ngăn cản Nói em nghe...Người ấy bạn xuất xắc tìnhEm đã yêu thương theo cách của riêng biệt mình Nơi góc nhỏ tuổi ghép tinh thần đổ vỡ vụn.(đang update...)